Tôi không biết liệu có phải vì cuộc đời này gớm ghiếc quá đi khiến người ta dần mất đi khả năng cảm nhận mà thay vào đó là phân tích

Tôi không biết liệu có phải vì cuộc đời này gớm ghiếc quá đi khiến người ta dần mất đi khả năng cảm nhận mà thay vào đó là phân tích. Ở đâu cũng thấy những đề phòng. Tiểu thuyết lãng mạn thay bằng câu chuyện cảnh giác.
Người ta lý tính khi nhìn nhận mọi điều. Người tốt nào cũng có mục đích. Sống dè chừng cả với những thương yêu. Như chính câu chuyện của MC Phan Anh hôm rồi về việc cậu ấy phải đấu tranh tư tưởng mãi mới dám dừng xe giúp người.
Hiện thực cuộc đời nhiều khi tàn khốc đến độ người ta phải sống phòng thủ với chính những người thân trong gia đình. Như con đánh cha. Như vợ giúp tình địch giết chồng. Như anh chị em ruột đánh nhau bể đầu chỉ vì vài mét đất…
Trời ạ, trong vũng nước bẩn, có bầu trời nào xanh cho nổi nữa đây?