Mình chưa bao giờ thấy Đà Nẵng là thành phố đáng sống


Mình chưa bao giờ thấy Đà Nẵng là thành phố đáng sống, trung thực mà nói.
Nếu lấy tiêu chí thành phố ít rác, không có ăn mày, nhiều resort kín mít dọc suốt 20 km bãi biển là tiêu chuẩn sống, thì sự sống ấy tuy bình yên nhưng quá nghèo nàn.
Sàigon có thể ổn, Hà nội có thể tạp nham, Huế có thể thủ cựu nhưng chí ít đến đó, nếu không thích ăn đồ biển, không mặc bikini nhảy sóng, không ngồi vỉa hè uống Cafe hay ăn chè, thì ta vẫn có điều gì đó để xem, để thưởng thức.
Một thành phố có rất nhiều thuận lợi, có biển, có rừng, có sông, có núi, có bán đảo, nhưng lãnh đạo chỉ nghĩ đến làm sạch, đuổi ăn mày, cắt đất bán thì chẳng có gì khiến phải quá ngất ngây nể phục.
Mình đã từng phục khi nghe hơi nồi chõ, cho đến khi lang thang trong đó cả đợt.
Bệnh viện nghèo nàn, phương tiện cứu chữa thô sơ, đời sống văn hoá gần như không có gì, bãi biển đẹp hầu như dành cho resort 5 sao, cần lao chịu khó bơi chỗ nước đục, gần đây lại là chuyện Sơn trà …
Mình chỉ quí người Đà Nẵng dễ chịu, không đáo để phách lối.
Ở tầm lãnh đạo như thế, suy cho cùng là vẫn chỉ nghĩ đến cái bụng.
Mình chỉ ngả mũ, khi nghĩ đến bụng xong rồi thì nghĩ cao hơn một chút, trên bụng.