” Cuộc đời như ngồi trên một chiếc xe buýt

” Cuộc đời như ngồi trên một chiếc xe buýt, cuối cùng cũng sẽ có một bến dừng dành cho bạn, mà nam nữ như hành khách đi qua những trạm đó. Có khi là vì ngồi trên xe rất thoải mái, không muốn xuống xe, có khi là vì không biết chính mình nên xuống xe, người cả đời không kết hôn chính là tài xế, mỗi ngày nhìn người khác lên lên xuống xuống đã quá chán chường. ”
Đi chung với Người Nông Nổi, đi qua con đường nào cũng thấy chông chênh.
Đi chung với Người Sâu Sắc, có đi đến đâu cũng thấy lòng nhẹ tênh như mặt nước .
Có người như sương đêm, đi với nhau càng lâu càng thấy lạnh, cả hai vai ướt lúc nào chẳng hay.
Có người mỗi lần nghĩ đến, thấy lòng hoang mang như người đi lạc giữa đường, đi tiếp hay quay trở về đều mịt mù như nhau.
Có người như vết thương, chạm đến là đau.
Có người như làn hương trầm trước Phật, nhẹ nhàng, thanh thản, bình yên…