Month: September 2017


Manchester United đã bác bỏ Carabao Cup


Đặc biệt, đội bóng của anh đã đánh bại Burton 4-1 trước khi Swansea lọt vào vòng sau nhưng thừa nhận anh có thể sống mà không có thêm những trận đấu. Jose Mourinho nói rằng các trận đấu thêm ở Cúp Carabao làm hại các câu lạc bộ tiếng Anh ở châu Âu. Nhưng Mourinho nói anh có thể sống mà không đòi hỏi nhiều hơn về việc theo đuổi một đội bóng khác. Sau khi Mourinho đã đưa ra cầu thủ chủ chốt trong màu Áo Mu của mình. Mauricio Pochettino đã nhận định rằng cả cúp quốc gia đều không được ưu tiên trong mùa giải này. Mourinho nói thêm: Chúng tôi đang có một sự cạnh tranh và chúng tôi luôn tôn trọng đối thủ rất nhiều và chúng tôi sẽ cố gắng hết sức. Mặc dù nhận xét của ông là chỉ có Sir Alex Ferguson và Brian Clough đã giành chiến thắng nhiều lần như Mourinho. Arsenal đã nhìn vào một cuộc đụng độ Carabao Cup của họ với Doncaster. Mourinho có nói: Chúng tôi thắng và họ thua với màn trình diễn tuyệt vời của chúng tôi, vì vậy tôi nghĩ chúng tôi rành chiến thắng là hoàn toàn hợp lí.
Các bạn có thể xem chi tiết tại đây :
http://aobongda24h.com/san-pham/arsenal.htm

Mình chưa bao giờ thấy Đà Nẵng là thành phố đáng sống


Mình chưa bao giờ thấy Đà Nẵng là thành phố đáng sống, trung thực mà nói.
Nếu lấy tiêu chí thành phố ít rác, không có ăn mày, nhiều resort kín mít dọc suốt 20 km bãi biển là tiêu chuẩn sống, thì sự sống ấy tuy bình yên nhưng quá nghèo nàn.
Sàigon có thể ổn, Hà nội có thể tạp nham, Huế có thể thủ cựu nhưng chí ít đến đó, nếu không thích ăn đồ biển, không mặc bikini nhảy sóng, không ngồi vỉa hè uống Cafe hay ăn chè, thì ta vẫn có điều gì đó để xem, để thưởng thức.
Một thành phố có rất nhiều thuận lợi, có biển, có rừng, có sông, có núi, có bán đảo, nhưng lãnh đạo chỉ nghĩ đến làm sạch, đuổi ăn mày, cắt đất bán thì chẳng có gì khiến phải quá ngất ngây nể phục.
Mình đã từng phục khi nghe hơi nồi chõ, cho đến khi lang thang trong đó cả đợt.
Bệnh viện nghèo nàn, phương tiện cứu chữa thô sơ, đời sống văn hoá gần như không có gì, bãi biển đẹp hầu như dành cho resort 5 sao, cần lao chịu khó bơi chỗ nước đục, gần đây lại là chuyện Sơn trà …
Mình chỉ quí người Đà Nẵng dễ chịu, không đáo để phách lối.
Ở tầm lãnh đạo như thế, suy cho cùng là vẫn chỉ nghĩ đến cái bụng.
Mình chỉ ngả mũ, khi nghĩ đến bụng xong rồi thì nghĩ cao hơn một chút, trên bụng.

Mình cũng k tin đc là về đợt thứ 3 rồi


Mình cũng k tin đc là về đợt thứ 3 rồi, trc gần nghìn hộp rồi mà đợt này về mình vẫn bán hết 500 hộp mặt nạ trong 1 ngày. Vâng chỉ 1 ngày 24h
Còn vài hộp tím là sạch sẽ luôn rồi nè
Khách sỉ lên đơn 5 ngày nữa trả hàng tiếp nào

Mặt nạ Chando


Mặt nạ Chando – Top 10 loại mặt nạ miếng được yêu thích nhất 2017 về hàng rồi
Hôm trc ai Order My inbox lại để My trả hàng nha
My có thừa hàng bán sẵn nè
MẶT NẠ CHANDO
Ưu điểm của em này là serum lỏng dịu dàng, thấm nhanh ngỡ ngàng, cảm giác đắp xong thấy da căng mịn, mọng pưng pưng.
Mình thường chọn em này sau mỗi chuyến đi xa, da cần xả xì troét, hoặc những buổi spa tại nhà muốn thư giãn cho da. Mình cũng hơi ngạc nhiên vì chỉ là mask thôi, không phải trị liệu mùi hương, cũng không có hiệu ứng làm mát, vậy mà mỗi khi đắp xong đều cảm thấy được thanh lọc nhẹ nhõm tươi mới rất thích.
Gái nào muốn làn da căng mọng se lỗ chân lông thì đây là sự lưa chọn hoàn hảo ❤️
#tramycosmetic
091.345.6226

Cả nhà ơi

September 20, 2017

Uncategorized

Comments Off on Cả nhà ơi


Cả nhà ơi, vẫn như mọi lần và theo yêu cầu của các anh chị em bạn bè, trước khi đi ủng hộ các hoàn cảnh khó khăn Mỳ sẽ post stt kêu gọi những cá nhân có lòng hảo tâm. ậy nên ngày 23/9 này, lúc 10h sáng tại BV NHI TRUNG ƯƠNG Mỳ sẽ cùng với Huyền My’Fc sẽ tới thăm và gửi quà Trung Thu sớm tới các bé. Cá nhân, tổ chức nao sắp xếp thời gian có thể tham gia thì 10h sáng tập trung tại Phòng Công Tác Xã Hội. Dự kiến trao 300 phần quà. Hoăc những ai ở xa có thể chuyển khoản vào stk này, Mỳ xin thay mặt mọi người trao giúp và sẽ công khai đầy đủ số tiền nhận được:
19027607002017 chủ TK : Nguyễn trần Huyền My, ngân hàng Tech chi nhánh Nguyễn Khánh Toàn.
Như mọi người cũng biết, cách đây một thời gian, My có tới chùa Kì Quang để thăm các em nhỏ bị chất độc màu da cam. Và My có hứa sẽ vận động mọi người giúp đỡ các bé trong chùa giúp sư thầy một phần nào đó. Tính đến thời điểm hiện tại, My đã nhận được một số tiền và quà từ tấm lòng hảo tâm của mọi người và My rất cảm kích vì điều đó.��Tuy nhiên, chỉ còn 3 tuần nữa là My bước vào cuộc thi Hoa hậu Hoà bình Quốc tế 2017, do tính chất và lịch trình khá bận rộn nên My chưa có điều kiện quay lại Chùa. My xin lỗi các em và mọi người rất nhiều. Số tiền và quà mọi người đã gửi cho My, My xin phép được trao lại cho các hoàn cảnh khó khăn đang điều trị trong bệnh viện Nhi tại Hà Nội. Nếu các Mạnh Thường Quân không nhất trí thì sau cuộc thi Mỳ sẽ thu xếp đến chùa Kì Quang để trao số tiền này. Cảm ơn mọi người rất nhiều.
Số tiền Mỳ nhận đc từ các Mạnh Thường Quân ủng hộ đợt trước:
anh Cường Vũ 1 triệu đồng
Phạm Ánh Tuyết 500 ngàn đồng
Mạnh Thường Quân giấu tên 3 triệu đồng
Mạnh Thường Quân giấu tên 500 ngàn đồng
chị Audrey Hieu Nguyen 1 triệu đồng

Chap 15: Đánh Thức

September 20, 2017

Uncategorized

Comments Off on Chap 15: Đánh Thức


Chap 15: Đánh Thức
Những kỉ niệm buồn vui cứ không ngừng ùa về…âm thanh của nỗi cô đơn đang lan toả…nỗi buồn của tôi có ai hiểu thấu…tôi muốn dc yêu người đàn ông đó trọn vẹn…có lẽ sẽ rất khó…rất khó…ông ta chưa 1 lần nghiêm túc với mình…tôi đi bộ lững thững về nhà mình…trên con phố tôi lớn lên…tôi thấy bên kia đường bố đang mua khoai lang nướng cho mẹ…vẻ mặt hạnh phúc của bố khiến muộn phiền trong tôi tan biến…gia đình mình còn gia đình mà…gia đình mới là quan trọng…tôi gọi lớn
_Bố ơi ( tôi vẫy tay bố quay lại ngạc nhiên)…
_Trúc sao con sao lại ở đây ,đứng đấy ( bố chạy sang 1 chiếc xe lao tới đâm ràm vào bố ngay trước mặt tôi)
_Không…bố…bố ơi…bố ơi ( tôi hoảng loạn chạy sang tay bố vẫn cầm túi khoai lang mồm đầy máu) bố ơi…con về rồi đây con về thăm bố đây …có ai không làm ơn cứu bố tôi với …làm ơn ( tôi hét lên)…
(N): Vua về đồi hoa ngồi lặng yên tiếng xoạt từ phía sau Vua mở mắt…
_Điện hạ …đúng là anh không ( Vua buông thõng tay quay lại cô gái ôm chầm lấy vua) cuối cùng em cũng có thể gặp người rồi …điện hạ…( Vua lặng yên)
_Trúc…Trúc Lam là em sao ?
_Vâng là em đây điện hạ ,em đã có thể tu luyện sớm hơn để gặp người…em xl vì đã hứa bên người mãi mãi nhưng em lại khiến người chờ em quá dài như vậy em xin lỗi…( Vua thở mạnh)…
Tay bố chạm vào tay tôi đầy máu …tôi khóc hết hơi
_Bố ơi để con cõng bố
_Trúc…nghe bố nói này nếu bố có làm sao thì bố còn 1 cuốn sổ tiết kiệm để dưới gối ngủ ,,,phải học giỏi để lo cho mẹ và em nhất định k dc bỏ học
_Bố sẽ k sao đâu mà bố để con cõng bố ( tôi 1 cô gái yếu ớt vậy mà có động lực cõng bố ) bố ơi bố k dc ngủ nhé…
_Con của tôi lớn thật rồi ,giờ có thể cõng tôi rồi ( tôi cười lớn cố ra vẻ k có gì)
_Bố thích đi du lịch ở đâu nhỉ
_Bố thích canada ước mơ sang đó 1 lần
_Vậy con sẽ tích tiền để bố đi nhé bố ( tôi cười lớn nhưng nc mắt rơi k ngừng)
_Bố chỉ mong con gái bố sẽ mãi là cô gái mạnh mẽ vượt qua mọi giông tố cuộc đời,sống chết có số con ạ
_Con mạnh mẽ mà con sẽ bảo vệ bố ( bố buông thõng tay tôi lặng người) bố ơi…bố…bố lạnh không sắp đến viện rồi ( tôi vừa đi vừa nói chuyện) bố hay cõng con như thế này rồi chỉ cho con về 1 bầu trời đầy mơ ước rằng con là đứa trẻ kì lạ…bố có nghe thấy tâm tư của con không nếu nghe thấy bố nói gì đó đi bố…
Đưa bố vào viện tất cả đã quá muộn…mẹ tôi ngất nằm bẹp k nói được còn tôi tay bế ngồi đần mặt ở góc nhà…họ hàng tới lo tang lễ
Sâu Già: Chuyện gì thế này
Giang: Trời ơi Trúc cứ nghĩ mày giận dỗi về nhà nên k ai tìm thật k ngờ …Trúc mày nghe tao nói không ( Tôi như vô hồn ôm chặt em không nhìn ai cũng k trl ai)…
(N): Sâu già vội vã về thiên giới
_Ngạc Phi chuyện lớn rồi
_Sao ầm lên vậy
_Bố của Trúc mất rồi ( Bà rơi chén Trà)
_Điện hạ …điện hạ đang ở đâu rồi …
_Thần k cảm nhận dc dường như ngài ấy đa phong ấn k để chúng ta tìm thấy
_Chết thật giờ ta xuống với con bé còn ngươi đi tìm điện hạ nhanh lên
_Vâng
(N): Vua cùng Trúc Lam ngồi lặng bên hồ hoa
Trúc Lam: Em vẫn là yêu tinh người có thấy phiền khi ngồi cạnh em k ( cô ta đứng dậy Vua giữ tay)
_Không có đâu ta giờ đã là vua k còn là hoàng tử k ai có thể ngăn ta đến với em dc…
_Cám ơn người vì luôn chờ em ,em k bõ công tu luyện khổ cực vì em biết rằng người đang chờ em,cứ nghĩ như vậy là em có động lực rồi…( cô ta hôn lên môi Vua hai người lặng yên hôn nhau bên cạnh hồ)…
Tôi bế em đứng lên cạnh quan tài của bố rồi cười nhẹ
_Bố …bố ra đi vậy bố có vui không?…bố k nhớ cả nhà hay sao ,em còn quá nhỏ mà bố ( Thím ra đỡ em)
Thim: Em còn bé đừng để em gần áo quan như thế con
_Đây là bố cháu mà …bố ơi ( tôi gào đau đớn Giang đỡ tôi)
Giang: Trúc ơi bình tĩnh đi Trúc ơi ( tôi cào vào quan tài)
_Bố…tại sao bố lại đi ngay khi gặp lại con vậy …tại sao …( Ngạc Phi tới thấy Trúc đang đau đớn vì mất cha bà ôm tay lên ngực)
Ngạc Phi: Điên hạ rốt cuộc người đang ở đâu …
Đưa bố ra mộ mẹ gào đến ngất lên xuống …
Mẹ: Đau đớn quá mình ơi con còn nhỏ mà ( tôi lặng yên k rơi 1 giọt nước mắt nào nữa)…
Giang: cô ơi cô đang yếu sẽ lại ngất mất ( tôi đứng lặng yên nhìn quan tài bố xuống mộ lúc này tôi rơi nc mắt nhẹ theo gió)
_Bố yên nghỉ nhé con sẽ lo cho mẹ và em ( tôi ôm mồm cắn môi cố nín khóc)…bố ơi…
(N): Sâu Già băng rừng vượt biển tìm mọi nơi k thấy vua…còn cánh đồng hoa đó nhưng điện hạ chắc gì đã ở đó người sẽ k quay lại đó đâu nhỉ…mà cứ tới đó xem sao…sâu già tới nơi cả cánh đồng hoa bị phong ấn k ai vào được…
Sâu Già: Điện Hạ có chuyện lớn rồi người có nghe thấy thần nói không ạ …điện hạ
Trúc Lam đang gẩy đàn cho Vua nghe …nghe tiếng Sâu Già gọi…
Trúc Lam: Hình như có tiếng gọi
Vua: Con sâu già kệ đi ( Vua ngồi uống trà ngắm Trúc Lam gẩy đàn) …
Sâu Già: Điện hạ người có nghe thấy k ạ có chuyện lớn rồi bố cô Trúc đã mất rồi ( Vua bên trong đang uống trà vội bật dậy)…
Trúc Lam: Có chuyện gì vậy ạ
_Ta phải đi em cứ nghỉ ngơi đi ta sẽ quay lại sau
_Vâng em chờ người ( Vua biến mất)
Sâu Già: Điện hạ sao giờ người mới xuất hiện
_Xảy ra khi nào
_2 hôm rồi ạ bị tai nạn
_Ngày tận số của ông ta chưa đến tại sao ( Vua ấp úng xuống dưới hạ giới thấy Trúc đứng lặng yên giữa cánh đồng …mẹ cô lại ngất và đang dc người nhà bế lên xe)…trong chiéc khăn tang trắng gương mặt Trúc lầm lỳ…
Ngạc Phi:Điện hạ sao giờ người mới tới ạ phải sao đây …con bé chăc đau lòng lắm ta k dám nói gì cả…( Thấy Trúc đi lảo đảo rồi ngã mn đỡ Trúc vẫn cố đứng dậy gạt tay mn ý tự đi dc)…
Sâu Già: Cô ý cứ tỏ ra mạnh mẽ vậy thôi …
Vua: Ta …ta thật sự k nghĩ đến …( Trúc đi lướt qua Vua k nhìn)
Ngạc Phi: Trúc…con k sao chứ
_Cám ơn bác con k sao ,con xin phép đi trước …( Vua giữ tay)
Vua: Ta…ta đến rồi em k sao chứ ( Trúc gạt tay Vua)
_Ông đã nói sẽ cứu bố tôi,dù k cứu dc tôi k trách ông vì đó là số phận…nhưng lúc tôi gọi ông từ trong suy nghĩ ông đang ở đâu ( Vua nhắm mắt)
_Ta nên nói dối hay nói thật
_Tuỳ ông
Ngạc Phi: Điện hạ dù gì cũng nói sau đi
Vua: Ta gặp lại người ta yêu và ta đã ở bên cô ấy ( Ngạc Phi ôm đầu còn Trúc cười lớn)
_Người ông yêu ,kp là tôi à ( Trúc cười chảy nước mắt)
Vua: ta k muốn nói sai sự thật nhưng ta vẫn luôn quan tâm em…
_Ông thôi đi ( Trúc đổi sắc mặt) rốt cuộc dù tôi có hoàn kiếp bao lần thì cái thứ tình cảm ông dành cho tôi chỉ như 1 người đang nuôi và thích thú với 1 con thú cưng…tình yêu tôi k càn nó nữa ,đôi mắt đượm buồn của tôi dường như chính anh đã đẩy tôi đến vách núi chênh vênh ,khoảng cách của chúng ta rất gần nhưng dường như k có 1 giao điểm nào …ông hãy sống cuộc sống của ông là 1 vị vua cao cao tại thượng còn tôi sẽ sống 1 cuộc sống của tôi 1 con người bình thường,,,vậy tôi xin phép điện hạ cao quý ( Tôi quay đi nắm chặt tay gạt nước mắt)…
Ngạc Phi: Người đến để sát muối thêm cho con bé sao,nếu k yêu thì hãy để cho con bé sống 1 cuộc đời đúng nghĩa đi ( Ngạc Phi biến mất)
Sâu Già: Tiểu thần k còn gì để nói
Vua: Ta k yêu cô gái đó ,có lẽ đó là ngộ nhận hãy trả lại tất cả mọi thứ về vị trí ban đầu…từ nay về sau ta sẽ k gặp cô ta nữa …ta có người trong lòng rồi và Trúc ta đã coi cô gái đó để thay thế mà thôi ( Vua biến mất)
Sâu Già: Có thật là lời trong lòng điện hạ k vậy…
2 tháng sau…tôi đã xin nghỉ học để đi làm phụ mẹ…
Mẹ: Đang du học sinh giờ bỏ nửa chừng bố con sẽ trách mẹ mất
_Có sao đâu mẹ sang năm con xin đi học tiếp k sao hết cho ổn định đã ,con sao có thể đi học để mẹ lo hết dc
_Mẹ lo dc chứ tiền bố con để lại vẫn còn mà
_Nói sau nhé mẹ con đi làm đây ạ ( tôi vừa ra cổng gặp Thuỷ khóc từ cổng)
Thuỷ: Trúc ơi con điên kia bỏ về khi nào …bác đi rồi sao
_Uk về khi nào vậy
_Thấy cô giáo nói mới biết tại giận hai đứa nên tao k về nhà…
_Giờ tao phải đi làm rồi có gì tao alo nhé vào nhà đi mẹ tao ở trong đấy
_Uk biết rồi đi đi ( tôi làm lễ tân khách sạn của Nhật)…tôi luôn nở nụ cười tươi vui vẻ để quên đi quá khứ…quên đi những đau thương cuộc đời…Tan làm thấy Giang đứng cạnh sâu già
Giang: Trúc…( tôi cười nhạt đi sang)hôm nọ cưới tao sao mày k tới
_Nhà tao vừa có tang k nên đến
_Có sao đâu lễ cưới ở thiên giới tổ chức vào ngày mai ,cũng là ngày tao gia nhập thiên giới mày phải chúc mừng tao nhé …đi đi mà k lẽ để bạn đi 1 m
Sâu Già: Thuỷ đã là người của Ngũ Gia rồi ngày mai Thuỷ sẽ là phù dâu cho Giang còn thiếu 1 Truc sẽ đến nhé …
_Em bé sao rồi
Giang: Tốt lắm
_Dc đồng ý tao cũng có con mà cũng muốn gặp thằng bé 1 lần …
Sâu Già: Vậy mai tôi đón nhé ( Sâu Già nắm tay Giang đi tôi thầm mừng cho họ)… quay lại tối thấy Ngũ Gia đứng bên đường
Ngũ Gia: Trúc khoẻ không ( tôi k trl đi thẳng qua) em ghét tôi đến vậy à
_Xin anh tự trọng chúng ta k quen nhau nên lời hỏi han có lẽ hơi thừa,hãy đối xử tốt với Thuỷ hy vọng đó là tc chân thành và anh đứng nc vs tôi vs tư cách là bạn trai của Thuỷ nên tôi đã đứng lại trả lời anh đàng hoàng rồi …
_Em có hạnh phúc khi từ bỏ tôi không và giờ em đã hối hận hay chưa tôi muốn nghe lời chân thành từ em
_Tôi k có nghĩa vụ phải trl anh tôi xin phép ( tôi lướt qua)
_Cái ngày mà bố em mất điện hạ đã ở bên người phụ nữ ông ta yêu ,cô gái đó đã trở lại sau 5 ngàn năm tình yêu của họ tồn tại lâu như vậy đấy và em đừng nên hy vọng ( tôi khựng lại rồi quay lại cười)
_Tôi k quen ai tên điện hạ và nếu có quen tôi cũng đã quên rồi k sâu đậm,kiếp trước là kiếp trước và kiếp này là kiếp này tôi giờ là chính tôi ( tôi quay đi nhắm mắt bước đi)…mình là chính mình…ngẩng lên nhìn bầu trời tôi nắm chặt tay…Về nhà nấu cơm dọn dẹp …giặt giũ xong xuôi tôi cười khi thấy mẹ và em đang ngủ ngon lành…Hôm sau tôi mặc áo khoác len mỏng và quần bò đứng chờ sâu già
Sâu Già: Đi thôi Trúc
_Chắc tầm 2 tiếng là xong thôi đúng k
_Uk chỉ tầm vậy thôi ( sâu già đưa tôi tới Thiên giới chỉ trong chớp mắt)…tiệc cưới linh đình quan và các cung nữ hối hả
_Giang ở đâu vậy
_Bên cô dâu phía kia ( mở cửa thấy Thuỷ đứng cạnh Giang tôi thấy Giang thật xinh đẹp trong chiếc váy đỏ bộ váy cưới của Thiên giới )
Thuỷ: Sang tháng tao và Ngũ Gia cũng kết hôn có lẽ nằm mơ chúng ta cũng k nghĩ sẽ có ngày yêu người trên trời thế này…
Tôi: Hai đứa phải hạnh phúc đấy nhé
Giang: Còn mày thì sao ???
_Tao sao ?tao sẽ k yêu và k cưới ai bất kì ai ,tao còn mẹ hay chờ cu tí lấy vợ chắc tao sẽ suy nghĩ
Thuỷ: Mày điên rồi Trúc đi thay váy đi phù dâu mà
Giang: Tất cả đến với chúng ta như 1 giấc mơ vậy…
Thuỷ: Giấc mơ có thật ( 3 chúng tôi cười)…cánh cửa mở ra Ngạc Phi bước vào
Ngạc Phi: Giang sẵn sàng chưa con ( tôi thay váy đi ra thấy tôi Ngạc Phi ấp úng) Trúc…con đến khi nào vậy
_Con vừa tới thôi ạ
Ngạc Phi: Hôm nay 3 đứa,đứa nào cũng thật xinh đẹp …
Thuỷ: Hnay nhường hết vẻ đẹp cho cô dâu ạ…( Tôi bật cười)… bước ra bên ngoài cung nữ đi sau rất đông trong lễ phục truyền thống…Giang bước đi cạnh Ngạc Phi…tôi và Thủy nhìn nhau mừng cho Giang…tới chính cung thấy Sâu Già đang đứng với nụ cười tươi rói
Ngạc Phi: Con Sâu ngu ngốc của ta k ngờ có ngày lấy vợ cơ đấy
_Thì cũng lấy chứ chẳng lẽ đi chăn vịt cùng người mãi ư ( Giang cười lớn k nhịn dc)
Giang: xin lỗi con sẽ kiềm chế ( Sâu Già đưa tay ra phía trước Giang đặt tay lên)
_Em đã xác định đặt tay lên bàn tay tôi thì sẽ không bao giờ buông bỏ được đâu ( Sâu Già cười nham hiểm)…mọi người vỗ tay…tôi cũng vỗ tay mừng cho họ
Thuỷ: Hạnh phúc nha con bạn
Lính: Điện Hạ tới ( Mn quỳ sụp )
Vua: Miễn lễ đi ( ông ta đeo mặt nạ trắng nhìn nhau tôi quay đi) ta chúc cho hai ngươi mãi mãi trọn vẹn bên nhau đời đời kiếp kiếp
Sâu Già: Cám ơn ,cám ơn điện hạ rất nhiều ạ …
Ngạc Phi : Khai tiệc …
Tôi ngồi lặng yên không nhìn ông ta lần nào
Thuỷ: Nước ở đây ngọt vậy nhỉ rượu hay nước
_Đâu tao thử xem nào ( Thuỷ đưa tôi uống thấy ngọt ngọt)
_Như coca ý
_Uk ngon nhờ ….vậy là tôi và Thuỷ thành ra 2 con sâu rượu
Giang: Trời ơi đây là rượu mà…
Ngạc Phi: Trúc con dậy được không
Tôi: Con có chứ con còn về nấu cơm cho mẹ mà…
_Vậy đi dc không con loại rượu này say thì kinh khủng lắm …( Tôi đứng dậy)
Tôi: con đi được ạ
Ngũ Gia: Để tiểu thàn đưa cả 2 về cho ạ( Ngạc Phi gạt tay)
Ngạc Phi: Ta sẽ đưa con bé đi ( Ngạc Phi ôm tôi về cung của bà đặt tôi dưới 1 gốc cây hoa rơi đầy gốc cây) ta đi pha nước giải rượu chờ ta chút…
Tôi nằm ngã kềnh lên những cánh hoa rồi nhắm mắt…trong chiếc váy trắng cùng những cánh hoa đỏ …tôi mơ hồi ức…khi tôi đanh thức 1 người đan ông trên núi…khi ông ta ngỏ lời yêu…khi mang thai …khi gặp lại bố mẹ…
(N): Vua bước tới thấy Trúc ôm đầu co giật …chiéc mặt nạ biến mất…ông ta lặng yên nhìn Trúc mơ những kí ức sợ hãi…
Trúc: Không…bố ơi…bố ơi bố…( Trúc mở mắt nước mắt rơi lã chã lên những cánh hoa trước mặt là vị vua uy quyền)…tránh xa tôi ra ( Vua giận giữ đổi sắc mặt)
Vua: Ngươi thật hỗn láo
_Tránh xa tôi ra tên vua ngạo mạn ích kỉ ,tình cảm luôn đem ra làm trò đùa thật kinh khủng…
Vua: Câm miệng ( ông ta bóp mồm tôi)
_Tôi nói gì sai sao Trúc của kiếp trước là 1 cô gái yếu ớt luỵ tình còn tôi thì khác tôi đã từng nghĩ ông chính là tình yêu của cuộc đời mình nhưng k ???ông k xứng đáng …( Vua biến tới địa ngục)
Vua: Có càn ta cho ngươi tái kiếp lần nữa k,ta muốn ai sẽ có kẻ đó muốn nó chết nó sẽ chết và muốn trái tim ai hay vui đùa ai kẻ đó cũng k thể thoát …
_Tôi k sợ ông ,tôi đã tin ông có thể cứu bố tôi nhưng k lúc đó ông đang có nơi vui mới ( Vua lặng người)
_Ta thật sự k nghĩ đến ( Tôi gạt tay ông ta)
_Tôi k thể chết được tôi còn phải về nấu cơm cho mẹ…còn chăm em nữa ( tôi say rượu loạng choạng ) chúng ta kết thúc rồi ( Vua giữ tay)
Vua :Ta chưa bh có ý trêu đùa ngươi ( Trúc gạt)
_Buông tôi ra ,trêu cũng dc tôi k càn ông chung tình hay có gì ràng buộc với tôi cả ,,,tôi k cần yêu ( tôi rơi nc mắt Vua vụt biến tới Thượng Cung Trăng) …Tôi đang say say thấy 1 cô gái đang ngồi gẩy đàn như chờ ông ta
Trúc Lam: Ai vậy điện hạ
Vua: Vợ của ta (Trúc Lam ngưng gẩy đàn)
_Cô gái này là con người mà
_Ta muốn nói với em vài điều
_Điện hạ em xin phép lui ra ( trốn Tránh biến mất)…tôi ngứa cổ cứ gãi gãi …
Tôi: Mẹ và em ở nhà nữa đưa tôi về đi ( rượu mỗi lúc 1 ngấm) nóng …nóng …( tôi kéo váy tụt xuống)
Vua: Ta sẽ gọi người mang giải rượu cho ngươi ( Tôi giữ tay Vua)
_Khó chịu…tôi khó chịu nóng lắm ( Vua đóng vụt hết các cửa giăng ma kết)
_Đây là do ngươi cần ta đúng không
_Tôi không biết nóng quá như lửa thiêu vậy ( Vua bóp mồm hôn tôi …tôi ôm cổ ông ta vì lúc này rượu chi phối)…nóng quá ( Vua xé toạc nốt phần váy còn lại rồi quan hệ với tôi)…khi quan hệ tôi có cảm giác như chưa có gì đau hơn như thế…ông ta biến xuống hồ tắm …chúng tôi ôm nhau cuồng nhiệt…đến khi tôi thấy ánh sáng chiếu vào mặt …tôi dụi mắt thấy đau khắp thân thể…thấy ông ta nằm cạnh tôi hét lên
Vua: Trật tự đi
_Ông…sao tôi lại ngủ ở đây vậy …quần áo tôi đâu sao ông dám chứ ( tôi khóc lớn)
_Có gì mà k dám ngươi tự nguyện mà
_Tôi tự nguyện khi nào ( Gào lên Vua hôn chụt lên môi tôi)
_Được rồi ngủ đi ( ông ta với tay ôm tôi gạt)
_Ông làm gì vậy …tại sao k yêu tôi còn động vào tôi làm gì …ông là kẻ thừa cơ hội đồ bệnh hoạn ( tôi khóc lớn Vua thở dài) tôi phải về nhà …phải về nhà…còn mẹ nữa ( Vua ôm)
_Mẹ ngươi sẽ có người chăm sóc ,chỉ cần ngươi ngoan ngoãn ở bên cạnh ta là dc ( tôi gạt)
_Tôi k thích ông
_Ta đâu cần ngươi thích (tôi ôm mặt)…
_Sao lại vậy tôi sao có thể qua đêm vs ông dc
_Nhờ ngươi uống rượu đó đấy nếu k sao có thể hầu hạ ta dc ( ông ta vuốt tóc tôi ra sau tôi quay mặt đi)
_Sau hôm nay chúng ta đường ai nấy đi ( Vua cười lớn)
_Đấy là suy nghĩ của ngươi ta thì khác ta muốn giữ ngươi lại
_Ông… ( quay mặt lại mặt chạm mặt tôi đỏ mặt)
(N): Trúc Lam ngồi bên hồ gẩy đàn mặt lầm lỳ
Ngũ Gia: Sao vậy bản nhạc có vẻ k vui
_Kp việc của ngươi
_Nóng giận sẽ xấu đi đấy cô gái đó là người ông ta yêu từ kiếp trước,ta nghĩ kiếp nào cũng vậy ông ta đang yêu cô gái đó …
_Sai rồi điện hạ vài cơn gió thoảng qua tôi có thể chấp nhận ( Ý vài cô gái) tôi k thể bắt người toàn tâm toàn ý bên tôi…( Ngũ Gia cười)
_Chúng ta cá cược đi ông ta sẽ giữ cô ta lại bên cạnh
_Không đâu chỉ vui đùa thôi
_Cá đi ngươi mất gì
_Ta k có gì để mất với ngươi cả ( Giận giữ biến mất)…
Tôi khóc xưng cả mắt nằm quay đi …
Vua: Ta đau đầu quá thôi đi
_Khóc k cho khóc ông đừng có lộng quyền ( cãi)
_Ngươi cãi ta đấy à ( ông ta ôm tôi k dịch chuyển được)…
_Tôi muốn về nhà ( Vua biến hiện lên nhà tôi bị cháy lớn mẹ và em tôi lao đao) sao vậy đây là chuyện gì
_Nếu ngươi quay về gdinh ngươi sẽ bị như vậy…
_Không làm ơn cứu họ ( tôi bật dậy ôm mặt) tôi xin ông hãy cứu họ…
_Vậy thì ngoan ngoãn ngủ đi ( tôi nằm xuống kéo chăn nhắm chặt mắt)…Vua vuốt tóc tôi
_Ông sẽ cứu họ phải không tôi sẽ ngoan xin hãy cứu mẹ tôi ,tôi dường như là khắc tinh hại họ do tôi …xin ông…( Vua hôn nhẹ lên trán tôi)
_Lần này ta hứa danh dự sẽ giúp ngươi ( Vua ghì tay tôi) ngươi phải sinh con cho ta để ở lại thiên giới …
_Không tôi k muốn ( Ông ta mặc kệ và tiếp tục quan hệ với tôi)…Lát sau ông ta cho người đưa tôi về để chào tạm biệt mẹ
Mẹ: Con quyết định đi học là đúng đấy ở nhà mẹ lo được
_Con sẽ gửi tiền về cho mẹ và sẽ thường xuyên nhìn mẹ và em
_Con bé này ăn nói gì lạ thế ăn mỳ đi con ( tôi bê bát mỳ ăn mà rưng rưng nc mắt)…
(N): Vua vừa họp xong bc ra cửa thấy Trúc Lam đang đứng
Trúc Lam: Người đi thưởng thức hoa với em được k
_Dc chứ đi thôi ( đến cánh đồng hoa)
_Điện hạ cô gái hôm qua đi rồi ạ
_Uk lát sẽ quay lại ( Vua bật cười nhẹ khi nghĩ đến Trúc)
_Điện hạ người còn càn em k
_Sao em nghĩ vậy ,ta cần em chứ sao k cần dc
_Vậy em và cô gái đó em có cảm giác điện hạ đang yêu cô gái đó
_Không thể ta chỉ yêu em
_Thật không ạ
_Đúng vậy…( Trúc Lam ôm Vua)
Tôi về thiên giới ngồi đực mặt ở cung …1 đứa trẻ đi qua cao lớn nhưng vẻ mặt rất ngây ngô
Ngạc Phi: Hoàng Bảo qua đây mẹ của con ở đây ( Đưa trẻ bc tới )
_Cô là mẹ của con ạ ( vừa thấy đứa trẻ tôi rơi nc mắt)
_Đúng vậy …mẹ đây ( tôi ôm con khóc lớn)
Ngạc Phi: Cứ phủ nhận dù là kiếp nào thì tình mẹ vẫn là tình mẹ…( tôi nấu đồ ăn mang lên cho con tíu tít)
Sâu Già: Cho ăn ké đây
Ngạc Phi: Sao thế
_Đúng là vợ chửa dữ hơn hổ hơi tí cắt cơm chán (tôi cười) ô mà sao cô Trúc ở đây
Tôi: Thì vậy đấy biết sao được …con trai à ăn đi con
_Dạ mẹ ( tôi xoa đầu con 1 đứa trẻ con gái đứng ngoài cửa)
Ngạc Phi: Tịnh Nhung lại đây con ( tôi vẫy)
Hoàng Bảo: Anh bảo chờ anh mang đồ ăn cho mà…
Tôi: Cô bé này là
_Cũng là con điện hạ mẹ của con bé vì sinh con gái nên ruồng bỏ con bé luôn lạnh nhạt…k hiểu nghĩ gì nữa con nào mà k là con
Tôi: Lại đây Tịnh Nhung ăn đi con ăn nhiều vào từ mai sang đây cô nấu đồ ăn cho nhé
_Dạ cám ơn cô ( con bé ăn như bị bỏ đói)…
Tối đến ru con ngủ
Hoàng Bảo: Mẹ ơi con k mơ chứ ạ mẹ k bỏ con đi nữa chứ
_K đâu mẹ sẽ ở đây với con ( Tổng quản chính cung đến)
Tổng Quản: Mời tiểu chủ ( tôi thở dài đứng dậy đi)…tới thượng cung trăng thấy ông ta thổi sáo…tôi bước tới ông ta vòng tay ôm cổ tôi rồi thổi sáo nhẹ nhàng từng nhịp…tôi cười nhẹ
Vua: Sao thế k khen ta dc 1 câu sao
_À không hay lắm ( tôi vỗ tay cười Vua sờ lên môi tôi rồi nhìn âu yếm)
_Hnay đã găp con rồi sao
_Vâng thằng bé đẹp trai y như ( tôi định nói giống bố r thôi) y như em ( Vua cười rồi cầm tay tôi cắn chảy máu nhỏ máu tôi vào 1 cái chén)
_Uống đi phải uống nó mới có thể tồn tại ở Thiên Giới ( tôi uống hết Vua ôm eo)
_Trong tháng này ngươi phải sinh con
_Sao nhanh vậy được chúng ta có Bảo rồi mà
_Ta muốn kiếp này tất cả của ngươi cũng phải toàn tâm toàn ý bên ta ( ông ta bế tôi lên giường )…. 1 tuần sau thấy tôi cứ xanh xao Giang qua chơi hỏi dồn dập
Giang: Sao dạo này xanh xao vậy
_Đêm nào cũng bị hành béo sao dc
_Trời nói nhỏ thôi chứ ,điện hạ yêu thương thì tội gì hưởng phúc đi chứ
_Chả biết phúc hay hoạ mà mệt mỏi lắm
_Điện hạ nghe nói đi du ngoạn cùng Trúc Lam rồi
_Trúc lam là ai
_Trời ơi là con rắn tinh đấy nó thích điện hạ lắm
_Họ có lẽ yêu nhau mà kệ đi
_Này sao kệ dc
_K kệ thì làm dc gì …tao k muốn có tình cảm với ông ta 1 khi đã có tc sẽ đau khổ …1 lần là quá đủ …( 1 tháng sau tôi đang chơi đá càu với bảo và Tịnh Nhung chợt hoa mắt rồi ngất)
Hoàng Bảo : Mẹ ..mẹ ơi ( Trúc lam đi qua)
Trúc Lam: Cô k sao chứ ( Cầm tay bắt mạch rồi giật mình)…tôi tỉnh lại thấy Sâu Già lầm bầm
Sâu Già: Tỉnh đi có thai rồi còn đá cầu cái gì (tôi bật dậy)
_Thật sao
_Ngạc Phi đóng cửa tu luyện nên chưa báo dc điện hạ về tới rồi đấy mau báo cho người đi
_Vậy để tôi đi báo ( tôi vui vẻ đi tới Thượng cung đứng ở dưới định gọi thì gặp Trúc Lam)
Trúc Lam: Tôi có thai rồi ( tôi lặng yên ) cô cũng có r phải không
_Vâng
_Tôi có thể sờ thử vào bụng cô dc k
_Để làm gì vậy ạ ( cô ta vut tới mắt xanh lét sờ lên bụng tôi thấy đau) đau…cô làm gì vây
_Ta giúp cô phá bỏ nó ,cô nên nhớ điện hạ khi biết tôi có con vs người ,điện hạ sẽ ghẻ lạnh con của cô như đối vs Tịnh Nhung vậy người chưa bh bế hay gọi con bé 1 tiếng con
_Điều đó do tôi quyết định cô k có quyền hại con của…của tôi ( nói yếu ớt)…vụt…bàn tay Vua cầm tay Trúc Lam
Vua: Em đang làm gì vậy ( tôi cầm áo vua)
Tôi: Cứu …em có thai rồi ( Vua giận dữ)
Vua: Trúc Lam em dám
Trúc Lam: Em cũng có thai rồi điện hạ tính sao kết hôn vs em hay cô ta để dc đàng hoàng là người thiên giới sống bên người vạn kiếp …( tôi buông tay khỏi áo Vua rồi ôm bụng quay đi)
Vua: Đứng lại
_Hai người tự giải quyết đi ( tôi gục mồm ộc máu Vua vụt tới bế)
Vua: Trúc…( bắt mạch tôi rồi xoa bụng tôi) Trúc Lam ta nói cho em biết nếu con của ta và Trúc có mệnh hệ gì ta tuyệt đối k bỏ qua …( Vua vụt biến mất)
Trúc Lam: Không điện hạ…lòng người rốt cuộc đang hướng về ai ??? em đã chịu đau đớn tnao người biết không…
Vua bế tôi lên thượng cung gấp gáp đưa nước gì đó cho tôi uống
Vua: Mau uống đi ( tôi uống xong nằm thở vua bắt mach rồi cười) k sao rồi con của chúng ta k sao rồi
_Thật sao tốt quá rồi ( Vua với tay ôm đầu tôi)
_Ta vừa rồi lần đầu mới cảm thấy sợ hãi đến vậy ( Vua hôn trán tôi) có đói không?( tôi gật)
_Vậy ta đưa em đi ăn ( tôi gật) nói gì cũng gật thua em rồi …
những cánh hoa bay nhẹ bên cửa sổ còn tôi tâm trí rối bời…lòng nhất định phải cứng k dc lung lay …k dc lung lay trc ông ta lần nào nữa…
_
– [ ]

Mourinho đang rất cần cầu thủ Nainggolan


Theo báo cáo, Manchester United đã gửi các đại diện đến xem Nainggolan của Roma và Saul Niguez trong trận hòa 0-0 của 2 đội ở cúp c1 bên.Jose Mourinho đã xác định Nainggolan, người đã ghi 14 bàn từ mùa giải năm ngoái, như một lựa chọn hàng tiền vệ tiềm năng khi Man United không ký hợp đồng với Eric Dier.Niguez gần đây tuyên bố anh không có ý định rời khỏi club tây ban nha. Và theo tờ báo uy tín nước anh, các đại diện của câu lạc bộ đã có mặt để xem cặp đôi này đang hành động vì hai bên đã chơi một trận hòa không bàn thắng ở Rome tuần trước. United có rất nhiều lựa chọn cho vị trí tiền vệ của họ trong mùa giải này, với Paul Pogba, Matic, Marouane Fellaini và Michael Carrick đều đưa ra một cái gì đó khác biệt. Carrick, cầu thủ tuổi tác đã cao gần như không còn phù hợp với đấu pháp của HLV, trong khi hợp đồng của Fellaini hết hạn vào cuối mùa giải, Mourinho muốn anh ở lại và sẽ cung cấp cho Bỉ một hợp đồng mới, nhưng anh có thể cảm thấy bị cám dỗ bởi những lời nhận được từ Thổ Nhĩ Kỳ và Italy, vì vậy Mourinho đang rất quyết tâm để có được sự phục vụ của Nainggola nhưng khả năng cao cầu thủ này vẫn mặc chiếc Áo As Roma 2017 nên rất khó có được chữ kí của cầu thủ này. Thông tin khác các bạn xem tại : aobongda24h.com/san-pham/as-roma.htm

HOÀNG HÔN BẾN BẠC

September 19, 2017

Uncategorized

Comments Off on HOÀNG HÔN BẾN BẠC


HOÀNG HÔN BẾN BẠC
Chiều nay mặt trời ốm quá, thế mà trong vòng mấy phút cuối cũng rẽ mây ló ra nhưng bị rơi tõm ngay vào cái bẫy đã đặt sẵn: Lưới đan đổ bê tông của công trình ngay cạnh Bến Bạc. Vội né ra bên cạnh thì gặp một cái ống sắt to rỉ trên đê. Túm lại ngắm cũng hay chứ vào ảnh thì không đâu ra đâu cả. Chỉ được ông mặt trời đẹp mấy phút cuối chứ không có gì để xứng với ông.
Nhưng cũng thích cảnh ông bị rơi tõm vào lưới sắt đan!

Vẫn biết là phải xem


Vẫn biết là phải xem, cần xem thế mà xem một lúc không chịu được, đau chết mất 🙁
Các bà mẹ đã có con tham gia cuộc chiến, lạy trời là đừng ai rủ xem.
Càng xem về cuộc chiến tranh Việt nam, càng thấy nên bắt hết đám tham nhũng hại dân, tội nhẹ thì nên đánh cho trăm hèo, nặng thì xử trảm.
Máu đổ thế, chẳng phải để giờ ra thế này.

Đói


Đói, mò vào chợ Hội An ăn quà, rất nhiều món ngon dân gian. Đi đến đâu cũng đc chào mời bằng tiếng Anh, tiếng Trung có cả tiếng Nhật, nể các mệ quá.
Đây thì 1 câu bẻ đôi cũng đek biết, lướt qua các hàng thơm nức mũi chỉ mỉm nhè nhẹ và “no no”. Đã tưởng tây cho tưởng luôn, đến hàng cuối chợ một mệ đi theo cầm cái quạt quạt cho tây áo đỏ, mệ cười cầu tài “hê lô, hao ai iu”, đáp lễ “thanh kìu, am phaiiiiiiii”. Câu tiếng Anh dài nhất trong đời, thề.
Hết cmn chợ, sĩ diện chấp nhận đói :v
Ngoài lề: tây nó có đội mũ lệch thế này ko hả các mẹ.